Vào “thăm” quán cơm bình dân ở xã Kỳ Phong (Hà Tĩnh), bà chủ đưa khách ra đằng sau rửa chân tay. Những tưởng quán này chỉ có cơm, ai ngờ ngoài cơm bình dân ra thì quán còn có “phở” bình dân.

Mấy năm trước, vùng giáp ranh giữa địa phận các xã Cẩm Minh, Cẩm Trung (huyện Cẩm Xuyên) và Kỳ Phong (huyện Kỳ Anh) của Hà Tĩnh (thường được gọi là xứ Voi) vốn hoang sơ heo hút, bổng trở nên ồn ào, náo nhiệt bởi hàng trăm cô gái ẩn nấp dưới cái vỏ nhân viên quán hàng hành nghề mại dâm.
Người dân phản ánh, báo chí lên tiếng, các cơ quan chức năng địa phương vào cuộc. Tưởng chừng như vùng đất ấy đã có một cuộc sống yên ổn, nhưng trở lại “xứ Voi” một ngày gần đây, mắt thấy, tai nghe “xứ Voi” vẫn đang là một điểm nóng…
Mua vui giữa ban ngày
Không có một tay tài xế xe tải nào khi đi qua địa phận Hà Tĩnh mà không biết đến “chuyện ấy” ở vùng giáp ranh. Đó là lý do tôi quyết định “bắt mối“ với xe tải mang biển số 38H… quá giang từ thị xã Hà Tĩnh. Nghe đâu, những ông chủ ki ốt đang chứa chấp gái bán hoa từng là những kẻ có máu mặt nên trước chuyến đi, tôi phải phòng thân một vài thứ “bảo bối” để tự bảo vệ mình trong trường hợp bị “lộ tẩy”.
So với hai năm trước, thời điểm này Voi hầu như không còn nhà tranh. Những dãy nhà xây, đúng hơn là những ki ốt bán hàng mọc lên san sát nhau. Tôi khen với lão tài xế: “Voi thay đổi nhanh thật”. Thế là lãnh ngay một tràng giải thích tục tĩu: “M. nó. Hồi tau còn chạy tuyến Bắc nam nó hoang vu lắm. Bữa ni nhờ nuôi lắm “heo” làm nó thay đổi. Không có nó tao dám chắc khu vực ni vẫn rứa mà thôi”.
Mới trò chuyện với tài xế vài câu mà chiếc xe đã qua gần hết “thiên đường” Voi. Tôi vội chia tay lão để bắt đầu thực hiện chuyến du ký theo kế hoạch. Không còn cảnh những cô gái mắt xanh, môi đỏ, ăn mặc thiếu vải, sử dụng những hành động tục tĩu đứng ngay lề đường câu khách như trước, bây giờ các chủ quán hàng ở đây tinh vi hơn, họ cho các cô gái bán hoa đứng trong nhà vẫy tay, hò hét chèo kéo khách nhằm tránh trường hợp bị lực lượng truy quét bắt gặp.
Khoảng 11h trưa, tôi đáp vào quán B.M treo biển cơm phở bình dân thuộc địa phận xã Kỳ Phong. Trong quán có một chiếc xe tải, và mấy ông khách đang dùng cơm. “Cơm à chú. Ra sau rửa ráy cho mát đã rồi ăn” – thấy khách, bà chủ quán buông lời. Chủ quán chưa dứt câu, hai cô nhân viên đứng phía trong nháy mắt, miệng lí nhí: “Ăn chi cũng có. Rửa cho mát đã anh ơi”. Tôi cùng anh bạn đồng nghiệp theo hai cô gái vòng vèo ra phía sau.
Không khó để nhận ra đây là một động chứa với hai căn phòng nhỏ, phòng tắm sơ sài và những cánh cửa được thiết kế để thoát hiểm khi cần. Nói là ra sau rửa cho mát, nhưng rút cuộc không thấy nước đâu. Hai cô gái cứ ôm chầm, vuốt ve chúng tôi… Một trong hai ả có lẽ phải ngoài 30 tuổi miệng buông lời ngọt xớt: “Anh đẹp giai quá. Em sẽ làm cho anh vui mà. Ai đến đây cũng khen em…”.

Tìm cách khai thác tên tuổi, địa chỉ của hai cô nhân viên đều không thể, dường như họ đã quá quen với kiểu sống đối phó…
Vòng ra trước, bà chủ quán hỏi: “Tắm rửa chi chưa mà nhanh rứa?”. Tôi ghé tai chủ quán, cố tỏ vẻ không bằng lòng: “Có tý mô hay nữa không? Chứ như thế không ổn”. Chủ quán lắc đầu: “Chỉ rứa thôi. Hàng hiếm đấy!”. Làm vội vài chai bia, đánh bài… chuồn tôi tiếp tục chuyến hành trình.
Đáp vào một quán chẳng hề có biển quảng cáo ở địa phận xã Cẩm Minh. Quán chỉ có duy nhất một nhân viên đứng bán hàng. Cô em hết sức “nhiệt tình” ra tới tận ngoài sân dẫn khách vào. Hỏi: Có chi ăn nữa không em?. “Đùa. Ai lại đùa như rứa. Tội em lắm nha. Sáng tới dừ chưa được “dù” mô. Em thì buồn, nhưng với các anh là hên đấy. Vào với em đi…” – cô em đặc sệt giọng xứ Nghệ lia lịa tuôn lời. Không khác so với chủ quán B.M, ở quán này vẫn là những căn phòng hẹp, tối om sòm.
Nhốn nháo về đêm
Ban đêm, trên quảng đường dài gần 3km của xứ Voi lờ mờ sáng bởi những dãy đèn nê-ông được treo ở hai bên đường. Dù là một địa bàn nằm xa các trung tâm nhưng xứ Voi vẫn không yên tĩnh. Trên cả tuyến đường dài tôi dễ dàng bắt gặp ánh sáng từ những chiếc đèn pin lia đi lia lại mỗi khi có xe máy hay xe tải chạy qua và nhiều quán tấp nập cảnh giới cho tài xế xe tải vào nghỉ chân sau chuyến hành trình dài (?!). Những quán không có xe tải, nhiều chiếc xe máy được chủ quán dựng khuất trong bóng tối.
Rất tình cờ tôi gặp C – một thanh niên sống ở vùng phụ cận. Hỏi về những ánh đèn pin kia, C. bảo: “Gái hoạt động ấy mà. Muốn mần tí cho vui thì cứ theo ánh đèn nớ mà vô!”.
Từ ánh đèn pin vụt sáng trước mắt, tôi ghé vào một quán nhỏ ở địa phận xã Cẩm Minh. Thông tin từ người thanh niên kia biết được chủ quán này có tên là Hà (?). Trong quán có hai “nhân viên”, một đang bận “tiếp khách” trong phòng kín, cô em còn lại giới thiệu tên Tâm, miệng trát son phấn lòe loẹt, tay cầm mấy nén nhang vừa đốt sẵn.
Nhìn ra phía gốc cây, một bát hương nhỏ đang cháy, mùi hương toả thơm ngát. Theo giải thích của Tâm “phải thắp hương, cầu khấn mới được phù hộ!”. Một lúc sau, từ căn phòng nhỏ phía trong xuất hiện một cặp nam nữ vẻ mặt bần thần đi ra. Cô gái tiến tới chủ quán ngồi khuất trong bóng tối, nếu không nhầm thì cô đưa cho chủ quán ít tiền mới đi “dù” xong. Chủ quán cầm vội, cô gái quay trở lại tươi cười, ôm chầm vào thanh niên kia rồi đổi giọng: “Hôm sau anh lại đến đây nha. Em chờ…”.
Tại một quán khác, được ngụy trang tinh vi dưới dạng ki-ốt sửa chữa săm lốp ô tô. Vậy mà trong bóng tối mờ ảo, sau những vỏ lốp ô tô có một cô em đang đợi chờ khách. Tôi bước vào quán này cũng là lúc ba thanh niên đang thầm thì với cô gái.
Chuyện buôn bán mại dâm ở vùng giáp ranh huyện Cẩm Xuyên và Kỳ Anh của Hà Tĩnh như thế cứ diễn ra cho đến tận nửa đêm, kéo dài theo ngày tháng…
Theo Dân Trí

.jpg)


.jpg)
.jpg)



