Em nhớ anh, nhớ những đêm anh nằm ru em ngủ, nhớ hơi thở ấm áp, nụ hôn ngọt ngào của anh… Nhớ những lúc được anh yêu thương, gần gũi…

Ngày… tháng… năm
Hôm nay, em mới phát hiện ra anh ngoại tình… ngoại tình trong chính tâm tưởng của mình. Anh lén lút nhắn tin cho người tình cũ, lén lút ôm laptop lên tầng ba một mình để chat với cô ấy thay vì “Anh muốn có không gian riêng để làm việc”.
Em biết anh nói dối… nhưng em không thể đi quá sâu vào “khoảng trời riêng tư” của anh được. Em chỉ muốn anh hiểu, người phụ nữ ở bên cạnh anh là người phụ nữ yêu thương anh nhất, lo lắng cho anh nhiều nhất… và người phụ nữ ấy cũng mong mỏi trái tim yêu thương trọn vẹn từ anh, muốn anh hiểu được sự hi sinh lớn lao của mình trong chính ngôi nhà của chúng ta.
Ngày… tháng… năm…
“Anh đi nhậu với mấy người đồng nghiệp. Tầm 11 giờ anh về nhé. Em cứ đi ngủ trước đi”… Bình thường, anh chẳng bao giờ đi nhậu với bạn sau giờ ăn cơm cả. Thế nhưng tại sao hôm nay anh lại đi… và có vẻ hơi bối rối? Anh à! Anh tưởng em không biết gì sao? Anh nghĩ em vô tâm và vô cảm đến mức ấy cơ à? Anh không biết được rằng em đã đọc được tin nhắn của người phụ nữ ấy gửi cho anh “Cuối tuần này em ra Hà Nội. Anh chở em đi chơi một lúc nhé! Em muốn tìm lại một chút kỷ niệm xưa của chúng mình”. Em đã định hỏi anh ngay sau khi đọc được cái tin nhắn ấy… nhưng rồi lại tự nhủ lòng “Cô ấy đã có chồng. Có lẽ, hai người cần có một cuộc nói chuyện để hiểu nhau hơn. Biết đâu… sau lần gặp gỡ ấy… anh sẽ không phải bận lòng về người phụ nữ ấy nữa”.
Anh về… Tâm trạng có vẻ không được thoải mái. Chỉ nhìn vào nét mặt anh, em hiểu anh đang rất buồn… Không biết người phụ nữ kia đã bay vào Sài Gòn ngay đêm nay chưa? Nhưng tại sao anh lại mang vẻ mặt buồn u sầu như vậy khi gặp cô ấy chứ? Phải chăng anh vẫn còn nhớ và yêu cô ấy?

Ngày… tháng… năm…
- Cơ quan cử anh đi công tác ở Sài Gòn một tuần. Em ở nhà nhớ chăm sóc con gái cẩn thận nhé!
- Vâng, anh cứ đi làm tốt nhiệm vụ của mình đi, không phải lo cho con và em đâu! Thế… anh có định…?
- Sao? Có chuyện gì hả em?
- Thôi, em không nói nữa… Chỉ cần anh hiểu nỗi lòng của em là được. Em không muốn anh gặp lại người phụ nữa ấy!
- Ừ, anh sẽ không gặp!
Và anh đi… Nhìn dáng anh khuất dần, em không cầm nổi những giọt nước mắt đang ướt trên khóe mi. Em không tin anh sẽ không gặp người phụ nữ ấy… em thấy trái tim đau thắt lại… Giá như anh hiểu… giá như anh biết được trái tim em đau đớn như thế nào khi biết rằng, anh sẽ có những phút giây “ngoài chồng ngoài vợ” bên người tình cũ của mình!
Ngày… tháng… năm…
Anh về bất ngờ quá! Anh không hề báo trước với em một câu, cũng chẳng bảo em ra đón như những lần đi công tác về. Anh mệt mỏi lê từng bước lên phòng ngủ… rồi nằm vật vã ở đấy cho tới gần tối. Tỉnh dậy, anh cũng chẳng hỏi han em và con một lời, cũng chẳng ăn uống gì hết… Anh lại bảo “Anh phải làm việc cho xong để ngày mai báo cáo”. Và em biết, anh lại mang laptop lên tầng 3 để chuyện trò, tâm sự với người phụ nữ ấy… Người mà chỉ cách đây một vài ngày thôi, anh còn đang được hạnh phúc bên vòng tay họ… còn bây giờ, anh đang phải một mình ôm nỗi nhớ thương về một người ở nơi xa xôi ấy…

Ngày… tháng… năm…
Điện thoại anh lại có tin nhắn lúc 2h sáng. Em tò mò muốn biết có phải đấy là tin nhắn của người phụ nữ kia không? Và… em như chết lặng đi khi đọc được những dòng tin ấy “Em nằm mãi mà không ngủ được anh ạ! Em nhớ anh, nhớ những đêm anh nằm ru em ngủ, nhớ hơi thở ấm áp, nụ hôn ngọt ngào của anh… Nhớ những lúc được anh yêu thương, gần gũi…”. Thế là mọi nghi ngờ bấy lâu nay trong em cũng đã rõ… Anh không chỉ ngoại tình trong tâm tưởng, không chỉ nói dối em “đi công tác” để vào với cô ấy… mà em đau đớn hơn khi biết rằng, cô ấy sẽ không lấy chồng, sẽ cam chịu cảnh sống một mình như vậy để được yêu anh với một tâm nguyện duy nhất “suốt đời này được làm người tình của anh!”.
Em đã không ngủ… vì đợi cho trời mau sáng, đợi anh tỉnh dậy để hỏi mọi chuyện cho ra nhẽ…
- Anh và cô ấy không chỉ dừng lại ở mức độ bạn bè, đúng không anh?
- Ừm! Anh định…
- Anh định dối em đến bao giờ? Sao anh có thể đối xử với em như vậy?
- Anh đã định nói với em bao nhiêu lần… Nhưng anh sợ em sẽ sốc khi biết được sự thật ấy!
- Thế tại sao… anh yêu người ấy mà lại cưới em về làm vợ? Anh yêu cô ấy chứ đâu có yêu em?
- Anh yêu cô ấy… mối tình đó kéo dài hơn 10 năm rồi em ạ! Nhưng cô ấy không có khả năng làm mẹ nên đã nói dối anh là “yêu một người khác giàu có hơn anh, thành đạt hơn anh và bố cô ấy cũng mến hơn anh”… để rồi cuối cùng, bọn anh chia tay nhau… Và anh đã gặp em, đã yêu em và cưới em về làm vợ.
- Nhưng anh đâu có yêu em? Anh lấy em chỉ để lấp đi khoảng trống của cô ấy trong trái tim mình…
- Cũng không hẳn… Anh yêu em, thương em tảo tần hi sinh vì gia đình nhỏ bé này. Anh đã cố gắng để quên đi hình ảnh người ấy, cố gắng vun vén cho mái ấm gia đình mình nhưng…
- Vâng, em hiểu… Nhưng anh không quên được cô ấy, anh không thể rời xa được cô ấy, anh không thể cố gắng để vun vén cho mái ấm hạnh phúc gia đình, đúng không anh?
-…
- Nếu anh vẫn yêu người ấy, muốn đến với người ấy… thì anh hãy viết đơn ly hôn đi anh nhé! Em sẽ một mình nuôi con, sẽ không làm khuấy trộn cuộc sống của anh nữa… để anh về bên người ta, chăm sóc và yêu thương người ta như anh muốn…
- Em à! Em đừng nói vậy… Anh không muốn con chúng mình lớn lên không có tình yêu thương của bố, anh không muốn để mất đi một người vợ hiền như em. Anh biết anh sai rồi… Hãy cho anh một cơ hội nữa nghe em!
- …

Ngày… tháng… năm…
Ngôi nhà của chúng mình giờ đây đã không còn tiếng cười hạnh phúc như ngày xưa nữa. Hai chúng ta như hai kẻ xa lạ, mỗi người ôm một nỗi đau riêng, một trái tim không nguyên vẹn, một tâm hồn vụn vỡ yêu thương…
Anh yêu! Bây giờ em phải làm sao đây? Chẳng nhẽ… ngày qua ngày… chúng mình lại như hai kẻ vô tri vô giác sống trong một ngôi nhà thiếu vắng hơi ấm tình thương này sao anh…?
Em muốn buông xuôi tất cả, rũ bỏ tất cả… nhưng làm sao em có thể khi em vẫn yêu anh, vẫn muốn được chung sống cùng anh… và cả trách nhiệm làm mẹ của đứa con chúng mình nữa…
Theo 24h









