Hình ảnh nữ sinh vượt tường ra ngoài đi chơi hay mua đồ ăn tại một học viện (Trùng Khánh, Trung Quốc) đặt ra cho trường học những câu hỏi về môi trường sống xung quanh môi trường sư phạm.

Nếu trước đây hầu hết các trường học đều nằm xen kẽ với các cụm dân cư thì hiện nay các nước trên thế giới đã và đang có xu thế quy hoạch môi trường sư phạm thành từng vùng riêng biệt, điển hình là việc quy hoạch thành các “làng đại học”. Đây cũng chính là môi trường thuận lợi để các hộ kinh doanh dịch vụ bùng phát, kéo theo cả những tệ nạn của học sinh sinh viên.
Trèo tường chỉ để mua đồ ăn
Đó là lí do của không ít những nữ sinh trèo tường ra ngoài như trong ảnh. Phóng viên có mặt tại đây để quan sát thì nhận thấy trong khoảng nửa tiếng đồng hồ đã đếm được 47 học sinh “vượt rào” ra ngoài và 11 học sinh “vượt rào” vào trường. Một người bán hàng cho biết, rất nhiều học sinh trèo tường ra ngoài chỉ để mua đồ ăn vặt rồi lại trèo vào trong. Hiện tượng trên đã kéo dài hơn 3 năm nay.

Trên con phố dài chưa tới 1km nằm cạnh học viện Trùng Khánh có tới hơn 70 quán ăn nhỏ, hơn 10 quán karaoke và 4 quán bi-a… Khi màn đêm buông xuống những hoạt động tại đây càng trở nên náo nhiệt, giới học sinh, sinh viên đều truyền nhau gọi con phố này với cái tên “phố sa đọa”.
“Những đồ ăn vặt trên phố vừa rẻ lại vừa ngon, toàn là những món em thích ăn. Mỗi lần ra ngoài ăn không hết 10 tệ là đã ăn được vài món”, Tiểu Ngụy cho biết. Khách hàng của “phố sa đọa” tới 95% là học sinh, sinh viên, họ đến đây không ăn uống thì cũng hát hò, chơi bi-a…
Trèo tường vì ngại đi xa
Mua những đồ ăn vặt là nhu cầu và thói quen hết sức bình thường của học sinh, sinh viên, nhưng tại sao lại phải chọn phương pháp trèo tường nguy hiểm thay bằng cách đường đường chính chính đi qua cổng? Đem thắc mắc đó đi hỏi chính những nữ sinh vừa trèo tường ra ngoài, phóng viên được biết: “Thật ra nhà trường cũng có cổng phụ nhưng rất ít khi mở, đã vậy có mở thì đi lại cũng rất xa vì phải mất tới 15 phút mới ra được đến phố này. Vì trèo qua đây tiện lợi nên ai cũng trèo vậy thôi”, một nữ sinh cho biết.

Bà Trịnh chủ quán cơm rang đã kinh doanh được 5 năm ở đây cho biết: “Trước đây vì tường khá cao nên nhiều học sinh không dám nhảy xuống, nhưng từ khi có cái cây mọc lên ngang tầm thì càng tiện lợi cho học sinh trèo ra. Hồi trước còn có người để chiếc thang nhỏ tiện cho học sinh leo xuống, buôn bán càng thuận lợi. Vì cái thang mới hỏng nên nó được bỏ ra rồi”.
“Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”, nhưng không hẳn vì thế mà những phương pháp “vượt rào” như vậy được hưởng ứng. Và đến nay thì “vấn nạn quán xá, chơi bời” quanh các trường học vẫn đang là vấn đề nan giải ở hầu khắp các trường đại học.
Theo Zing
.jpg)
.jpg)




.jpg)


