Một đêm ân ái, một đêm ngọt ngào bên nhau, Hoàng đã có được một tình yêu trọn vẹn như bấy lâu anh ao ước…

Đến bây giờ Hằng vẫn không hiểu tại sao mình lại trở thành con người sống buông thả và dễ dãi như vậy! Bao nhiêu mối tình đi qua, bao nhiêu nước mắt ở lại… cô vẫn cứ sống và lao vào những cuộc tình chớp nhoáng như một con thiêu thân. Cô chẳng nhớ hết tên của những người tình, những người đàn ông đã đi qua cuộc đời cô… Nhưng trong số hàng chục người đàn ông ấy, cô chỉ nhớ đến chàng trai hiền lành, thông minh, là mối tình đầu trong veo của mình và cũng là người đầu tiên, cô dâng hiến cho anh bằng tất cả tình yêu và sự chân thành của mình!
Ngày ấy, Hoàng là sinh viên trường Bách khoa, còn Hằng là sinh viên trường Kiến trúc. Cuộc gặp gỡ tình cờ trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn chung đã đưa họ đến với nhau. Ngay từ những phút đầu gặp gỡ, Hoàng đã không thể nào quên được ánh mắt sâu thẳm của người con gái ngồi đối diện anh trong bữa tiệc hôm ấy. Sau buổi lễ sinh nhật, Hoàng tự nguyện đưa Hằng về kí túc xá và hai người đã có một đoạn đường chuyện trò với nhau rất vui vẻ!
Cũng kể từ hôm ấy, tình yêu bắt đầu chớm nở trong trái tim hai người trẻ tuổi. Còn gì hạnh phúc hơn được yêu và yêu người mình luôn nhớ thương, khao khát? Hằng chìm đắm trong tình yêu, hạnh phúc của Hoàng dành cho mình, còn Hoàng, anh luôn hãnh diện mỗi khi đi chơi với bạn bè, tụ tập hội hè, luôn có một cô gái hiền dịu, thục nữ sánh bước bên cạnh!
Tình yêu của họ cũng đã kéo dài suốt 3 năm đại học. Bao nhiêu buồn vui, kỉ niệm, bao nhiêu giận hờn, mong nhớ, bao nhiêu yêu thương, giận dỗi… họ đã trải qua và mong chờ đến ngày ra trường, hai đứa sẽ thành chồng, thành vợ và cùng ở lại Hà Nội lập nghiệp!

Khi cả hai cùng tốt nghiệp ra trường, Hoàng nhận được học bổng nghiên cứu sinh ở Pháp nên họ phải trì hoãn đám cưới như đã dự định. Mặc dù rất buồn nhưng Hằng vẫn một niềm tin son sắc rằng, Hoàng của cô sẽ không bao giờ thay đổi, chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi…
Đêm trước hôm chia tay nhau, hai người đã được ở bên nhau trọn vẹn! Lần đầu tiên trong suốt hơn ba năm yêu nhau, Hằng đã tình nguyện dâng hiến cái quý giá nhất của người con gái cho chàng trai cô yêu thương! Một đêm ân ái, một đêm ngọt ngào bên nhau, Hoàng đã có được một tình yêu trọn vẹn như bấy lâu anh ao ước… Cả hai cùng tin rằng, điều đó là sự ràng buộc bền vững cho sự xa cách sắp tới…
Vậy mà giờ đây, sự xa cách ấy cũng khiến trái tim hai người trẻ tuổi ấy cách xa hơn! Hằng nào đâu ngờ được mới xa nhau sáu tháng mà Hoàng đã có bạn gái ở bên ấy. Cô không tin, ngàn lần không muốn tin… nhưng làm sao cô có thể chối bỏ được sự thật ấy khi nhìn thấy ảnh của Hoàng và cô gái đó gần gũi nhau ở trên blog cá nhân của anh? Làm sao Hoàng có thể giấu diếm được tất cả điều đó khi cô gái đó gọi Hoàng bằng “chồng” – “vợ” và những lời âu yếm rất ngọt ngào? Khi cô hỏi, Hoàng không thanh minh mà chỉ im lặng, sự im lặng khiến trái tim Hằng như muốn vỡ tung ra… Cô chỉ muốn phá tan tất cả, đập vỡ tất cả… để xua đi cái quá khứ êm đẹp đấy, để quên đi cái hiện tại đau buồn đang dằn vặt, đay nghiến cô hàng ngày, hàng giờ như thế này… Nhưng làm sao… phải làm sao để cô có thể quên được mọi thứ một cách dễ dàng như vậy chứ?
Cô lao vào những cuộc nhậu cùng các đồng nghiệp trong cơ quan, cô gặp gỡ tất cả các loại đàn ông, không ngần ngại khi họ muốn gần gũi, chọc ghẹo… và Hằng nào đâu biết được rằng, chính lối sống buông thả, dễ dãi đã khiến cuộc sống của cô rẽ sang một ngã khác…
Hằng nhận lời hẹn hò của tất cả những chàng trai háo sắc, những người đàn ông giàu có, cô sẵn sàng qua đêm với ai mà cô thích. Sau mỗi cuộc nhậu là một gã đàn ông bước ngang cuộc đời cô… và cô cũng không thể nhớ nổi là mình đã ái ân với bao nhiêu người! Cô chỉ biết, sau những đêm ân ái nồng nàn ấy là những giọt nước mắt xót xa, thương hại cho chính bản thân mình… Càng thương hại mình bao nhiêu, cô lại càng căm thù tình yêu và chàng trai bội bạc kia bấy nhiêu… và sự thù hận đã khiến một người con gái ngoan hiền, dịu dàng ngày nào biến thành một người đàn bà ma mãnh, tàn nhẫn đến vô cùng!

Đôi khi Hằng tự hỏi: Tại sao con người sống với nhau lại có thể đối đãi với nhau như thế? Tại sao người ta ngọt ngào đầu môi nói rằng: “Sẽ không ai có thể thay thế em trong trái tim anh”; “Chỉ có em là người con gái duy nhất anh thương yêu”; “Ngày trở về, chúng ta sẽ thành vợ, thành chồng như lời hẹn ước!”… Nào ngờ đâu, khi mới xa cách được một khoảng thời gian ngắn, anh ta lại có thể ôm ấp người con gái khác trong vòng tay mình? Tại sao anh ta dám nhẫn tâm dẫm đạp lên tình yêu của cô dành cho anh cơ chứ? Tại sao lại vậy?… Những câu hỏi dồn dập khiến cô không thể giữ được bình tĩnh và sự cân bằng cho mình nữa… Cô nhếch mép cười: “Đồ đểu cáng! Đồ xấu xa… Anh đúng là một kẻ nhẫn tâm, bạc ác… Tại sao anh có thể để một người con gái như tôi vào bước đường cùng như thế này cơ chứ?”…
Hằng mệt mỏi lê từng bước nặng nhọc, đôi mắt thâm quầng, gương mặt vô hồn như đang cố gắng tìm kiếm một cái gì đó… nó có thể nâng cô dậy, đỡ cô vững tâm hơn sau những gục ngã và lầm lỗi này!
Nhìn lại những gì đã qua, những yêu thương đã vùi chôn trong quá vãng… có nuối tiếc hay hận thù thì cũng chẳng thể đổi thay được số mệnh của cô và tình yêu ngày nào! Thèm một cảm giác ngọt ngào của tình yêu, một chút nồng nàn của bờ môi hôn, một chút ấm áp của bàn tay ai xiết chặt… Cô ao ước có một bờ vai để được dựa vào mỗi khi mệt mỏi, được khóc khi cô tủi thân, được vỗ về, an ủi sau những lầm lỡ, vấp ngã…
Nhìn lại những lầm lỗi đã qua đi, cô tự nhủ với lòng mình rằng: Không thể buông xuôi bản thân mình một cách dễ dàng như vậy được! Cuộc sống của cô đang ở phía trước, hạnh phúc, tương lai của cô là do mình cô lựa chọn… Cô không thể vì một người con trai mà đánh mất mình dễ dãi như vậy! Cô sẽ đứng lên, sẽ làm lại từ đầu… vì cô biết, ngày mai sẽ là một ngày mới!
Theo 24h









