Có một lần, khi mọi người trong gia đình đều đi nghỉ mát hết, chúng tôi đã được ở bên nhau trọn đêm hôm ấy.

Tôi là một cô gái bình thường, không có gì nổi bật nhưng lại rất vui tính, hòa đồng nên được mọi người rất yêu quý.
Nhà tôi có một phòng cho thuê nên anh chuyển đến ở. Anh là người thông minh, học giỏi nhưng lại rất ít nói. Vì ở chung nhà nên chúng tôi có nhiều dịp để nói chuyện với nhau hơn. Tôi thường hỏi bài anh mỗi lúc rảnh rỗi, còn khi nào anh về quê, anh cũng mang quà quê lên cho tôi.
Cũng chẳng biết từ khi nào mà tôi bắt đầu có tình cảm với anh, và anh cũng thế! Anh cũng nói chuyện về người con gái cũ của anh, người mà cho tới tận bây giờ anh vẫn không thể nào quên được… Tôi bảo rằng, “Anh xứng đáng được hạnh phúc hơn”, chúng tôi đã yêu nhau dù tôi biết, có điều gì đó rất bất ổn.
Vì ở gần nhau nên chúng tôi không thể kiềm chế được tình cảm mỗi khi ở bên nhau… Và anh bắt đầu đòi hỏi tôi chuyện ấy. Mặc dù, lúc đầu tôi cũng rất cương quyết nhưng không hiểu sao, tôi vẫn đồng ý lời đề nghị của anh! Đến khi mọi chuyện đã đi quá giới hạn, tôi mới biết anh là người từng trải và đã từng có rất nhiều mối tình kiểu như chúng tôi bây giờ. Tôi không biết mình là người thứ bao nhiêu của anh nữa… tôi thực sự sốc khi biết được tường tận mọi điều như vậy! Nhưng rồi, tôi tự an ủi mình “Đấy chỉ là quá khứ mà thôi!”… và bắt đầu lại từ đầu như chưa từng có chuyện gì xảy ra!
Anh vẫn nhắn tin cho cô ấy và thi thoảng, hai người lại gặp nhau. Rồi, khi anh ra trường, anh đi làm cũng có một người yêu anh. Không hiểu sao, khi biết được tất cả mọi chuyện, tôi vẫn yêu anh như chưa từng có chuyện gì xảy ra!

Có một lần, khi mọi người trong gia đình đều đi nghỉ mát hết, chúng tôi đã được ở bên nhau trọn đêm hôm ấy. Cảm xúc đong đầy hạnh phúc, tôi cứ khóc, cứ đau đớn nhưng vẫn thường xuyên để xảy ra “chuyện ấy”. Chúng tôi cứ sống trong sự sợ hãi. Hạnh phúc nhưng cũng đau khổ lắm!
Khoảng năm tháng gần đây, anh bảo đã quên được người con gái đó. Anh hứa: “Sẽ chỉ có mỗi mình em ở bên cạnh anh mà thôi”. Tôi có thể kiểm soát được anh vì hầu hết, ngày nào chúng tôi cũng nhìn thấy nhau và anh cũng đã để cho tôi đọc tin nhắn của anh!
Lúc này, tôi mới dám tin vào tình yêu của chính mình! Chúng tôi yêu nhau, dành cho nhau những nụ hôn thật ngọt ngào, đam mê và không thể nào cưỡng lại được… Và điều tất nhiên là mỗi khi anh muốn, tôi đều đáp ứng thỏa mãn nhu cầu của anh! Dù tôi không từng trải, không có kinh nghiệm trong chuyện chăn gối nhưng tôi luôn cố gắng để làm anh hài lòng!
Anh chuyển sang công ty mới nên công việc vất vả hơn rất nhiều và chúng tôi không có nhiều thời gian ở bên cạnh nhau như trước nữa. Tôi thường xuyên giặt quần áo, dọn dẹp đồ đạc, nhà cửa cho anh yên tâm làm việc. Vì tôi cũng vừa tốt nghiệp và chưa tìm được việc nên tôi tiếp tục học thêm vào buổi tối. Anh thường xuyên đưa đón tôi đi học, rồi lại đi ăn và thi thoảng hai đứa còn đi café buổi tối nữa… Thực sự tôi rất cảm động trước những tình cảm và sự chăm sóc tận tình anh dành cho tôi trong suốt thời gian qua!
Cũng vì ở chung nhà nên tôi hiểu rất rõ tính cách của anh! Anh hay ghen, hay nghĩ vớ vẩn và tính cách lại rất gia trưởng nữa! Anh thường bảo “Em ngoan, em nghe lời rồi anh yêu! Anh bảo là phải nghe anh…”. Tôi bắt đầu thấy những điểm xấu của anh, bắt đầu có những cuộc cãi vã, bất đồng quan điểm xảy ra… Tôi ở nhà một mình, thường nghĩ linh tinh và rồi lại tự dày vò bản thân mình và khóc lóc khiến anh cảm giác rất mệt mỏi.

Anh bảo: “Mỗi lần anh tức giận, hãy tránh xa anh ra”, nhưng thỉnh thoảng, anh lại có những hành động rất lạ. Một hôm, chúng tôi cãi vã nhau và anh đã nhắn tin nói những lời cay độc với tôi. Tôi tức giận quá nên đã xông vào đánh anh… và anh cũng không chịu thua tôi nên đã đánh lại… Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy xấu hổ vô cùng, bởi lúc đó, còn có anh họ của anh ấy nữa!
Hôm sau, mặc dù vẫn còn giận tôi nhưng anh vẫn hỏi han, quan tâm đến tôi và rồi, chúng tôi lại làm lành! Nhưng lần này, anh nhất quyết chuyển nhà đến chỗ khác… Lúc này đây, tôi mới hiểu là tôi đã mất anh! Vì biết anh không tôn trọng tôi và gia đình tôi… nên tôi cảm giác rất đau đớn và hối hận!
Anh đi bình thản, coi như không có chuyện gì xảy ra… Tôi biết anh vẫn còn yêu tôi, anh vẫn thường xuyên nhắn tin hỏi han, quan tâm tới tôi! Tôi không biết phải làm thế nào bây giờ cả… bởi vì tình cảm tôi dành cho anh quá sâu đậm, tôi biết mình không thể sống thiếu anh được!
Hôm nay, anh nhắn tin “Em có hiểu cảm giá bị phản bội bởi người mình tin tưởng không?”. Tôi không hiểu tôi đã phản bội anh điều gì? Tôi muốn anh nói rõ cho tôi biết lý do vì sao anh nói tôi phản bội thì anh chỉ im lặng, không nói gì…
Tôi thật sự hoang mang khi nghe anh nói như vậy! Cảm giác thật sợ hãi mỗi khi trở về căn nhà của mình… Hình bóng anh ở tất cả mọi chốn, mọi nơi và căn phòng của anh nữa… mỗi khi đặt chân vào đây, cảm giác thật đau đớn và hối lỗi… tôi đã đánh mất cái quý giá nhất của người con gái ở chính nơi này!
Khi tôi đã yêu anh, chung thủy và trọn vẹn với anh, dâng hiến cho anh tất cả: tình yêu và sự trong trắng… Vậy mà giờ đây, anh nỡ bỏ tôi đi sao? Tôi thấy sợ anh, sợ cả đàn ông nữa… Liệu sau này, có ai đủ bản lĩnh để lấy tôi không?

Tôi buồn, khóc và suy sụp tinh thần rất nhiều, tôi chẳng thiết làm bất cứ một điều gì nữa cả… Lần cuối cùng, anh nhắn tin cho tôi bảo rằng “Anh còn yêu em nhiều nhưng anh cũng hận em lắm!”.
Anh chỉ cần chuyển nhà là coi như tất cả những gì anh dành cho tôi cũng đã hết. Anh sẽ có cuộc sống mới, có những người con gái mới… và rồi, liệu anh có còn nhớ tới tôi nữa hay không? Vậy mà tôi vẫn yêu anh, vẫn dành hết tất cả những điều tốt đẹp nhất cho anh và vẫn yêu anh hơn cả bản thân mình!
Cũng vì yêu anh nên em đã phải trả giá quá đắt cho những lầm lỗi của mình! Dù sao đi nữa, em vẫn cảm ơn những tình cảm thật lòng anh đã từng dành cho em! Cảm ơn sự quan tâm, chia sẻ của anh trong suốt thời gian qua, cảm ơn anh vì tất cả…!
Em vẫn luôn cầu chúc cho anh có được niềm hạnh phúc thực sự trong cuộc đời mình! Hi vọng, người đến sau em sẽ có được một cuộc tình trọn vẹn hơn em!
Theo 24h









